Các tiếp tân ở sảnh trước của Tập đoàn Chu thị đều là những người được lựa chọn kỹ càng. Tất nhiên đây không phải chuyện gì quá đặc biệt, nhưng vấn đề chính là những người đẹp này dù gặp bất cứ ai hay bất cứ chuyện gì cũng có thể ứng biến linh hoạt và hành động theo quy tắc.
Hứa Tiểu Tín vừa nịnh vừa dọa, gần như đã dùng đến sắp đẹp của bản thân để dụ dỗ, nhưng nhân viên tiếp tân vẫn kiên định tuyên bố: “Tổng giám đốc Chu đang họp, xin để lại tên, tôi sẽ báo cáo sau.”
Hứa Tiểu Tín ôm đầu, mới sáng sớm đã họp cái gì chứ, thật là tự tìm làm khó mình. Nhìn người phụ nữ xinh đẹp kia, nhờ đi thông báo giúp một câu mà lại khó khăn đến vậy sao? Sớm biết tiếp tân ở sảnh trước lại làm việc cứng nhắc như thế này, đáng lẽ cô nên tự lưu số của Chu Tùng vào điện thoại rồi.
Từ 8 giờ sáng đến 10 giờ sáng, những người bước vào cổng Tập đoàn Chu thị sẽ thấy cảnh tượng: một người phụ nữ xinh đẹp mặc vest hàng hiệu đang ngồi bệt trên ghế sofa, khoanh chân và dùng ánh mắt trêu chọc các nhân viên tiếp tân ở sảnh. Người đi đường đồng loạt ngước nhìn lên trời thở dài: thật là bi ai!
Hứa Tiểu Tín lãng phí 2 tiếng đồng hồ quý báu với người đẹp tiếp tân, cuối cùng cũng thấy đối phương ngẩng đầu nhìn mình: “Tổng giám đốc mời cô lên.”
***
Chu Tùng nhíu mày nhìn bản kế hoạch ngân sách trong tay, những con số tính toán chính xác và phân tích ngắn gọn, rồi lại nhìn người đối diện. Không thể không thừa nhận, đối phương không hề yếu đuối như cô ta từng nghĩ.
“Vậy là cô muốn khuyên tôi khôi phục hợp tác với Công ty Hoa Vĩ của các cô sao?”
Ánh mắt sắc bén của Chu Tùng khiến Hứa Tiểu Tín cảm thấy không thoải mái, cô ấy thầm nghĩ sao cô ta không thể hòa đồng hơn một chút chứ. Với thái độ này, dự án còn chưa bắt đầu đã bị đóng băng cho xem.
“Có thể nói là như vậy, ở một mức độ nào đó, nó là một dự án mới có lợi hơn cho Tập đoàn Chu thị.” Hứa Tiểu Tín hiếm khi tỏ ra nghiêm túc: “Tôi biết cô không thích tôi, nhưng chúng ta không nên để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc được.”
Thật là thiếu chuyên nghiệp, câu nói đó suýt chút nữa đã bật thốt ra, nhưng Hứa Tiểu Tín đã cố gắng kìm nén lại khi chạm phải ánh mắt lạnh băng của Chu Tùng.
“Nếu đã biết là đang nhắm vào cô, thì cô cũng nên biết chuyện này vốn dĩ không có đường lui đi chứ.” Chu Tùng giơ tay, đem bản ngân sách mà Hứa Tiểu Tín đã dành rất nhiều tâm huyết ra xé thành từng mảnh.
Hứa Tiểu Tín tức giận đến mức nắm chặt hai tay, đứng bật dậy. Chu Tùng chỉ lạnh lùng liếc cô một cái, rồi thờ ơ vứt những mảnh giấy vào thùng rác: “Cho dù kế hoạch có tốt đến đâu, tôi cũng không đồng ý. Cô còn có thể làm gì được?”
“Tôi không thể thay đổi quyết định của cô.” Hứa Tiểu Tín quay người, đi về phía cánh cửa đóng kín: “Nhưng cô sẽ hối hận vì chuyện hôm nay.”
Trong văn phòng trống trải, Chu Tùng im lặng nhìn rèm cửa màu vàng nhạt đối diện. Việc xé nát bản kế hoạch khiến Chu Tùng có được khoảnh khắc thỏa mãn, nhưng sau đó là một khoảng trống vô định.
Câu nói của Hứa Tiểu Tín dường như lại vang lên trong tai, hối hận sao? Hơn hai mươi năm qua, Chu Tùng chưa từng có ý nghĩ đó. Dù biết quyết định này có lẽ là sai lầm, Chu Tùng vẫn cố chấp, đơn giản chỉ vì không thể kìm nén được sự tức giận.
Trong suốt 5 năm qua, Hứa Tiểu Tín luôn là một phần không hài hòa trong mối quan hệ của Chu Tùng và Cố Vũ Giới. Dù làm bất cứ việc gì, Cố Vũ Giới cũng nghĩ đến cô. Cái tên Hứa Tiểu Tín, đơn giản chỉ là một gai trong lòng Chu Tùng.
Vì vậy, Chu Tùng mới xây dựng những mối quan hệ mập mờ một cách không cam tâm, thực chất là xuất phát từ một tâm lý báo thù. Nhưng bây giờ, Cố Vũ Giới lại làm điều đó vì Hứa Tiểu Tín.
Cố Vũ Giới, trong lòng cô, rốt cuộc tôi là gì?
***
Cố Vũ Giới đang mơ màng trong văn phòng bỗng hắt hơi: “Hắt xì, ai đang nói xấu mình vậy nhỉ?”
Điện thoại reo lên đúng lúc.
“Tiểu Giới, cha vừa nói em đã lâu không về nhà rồi.” Giọng nói vang lên từ đầu dây bên kia là Cố Vũ Gia, anh trai của Cố Vũ Giới.
Cố Vũ Giới đảo mắt lên trời, về nhà ư? Chắc chắn sẽ lại bị ép tham gia những buổi gặp mặt với đủ loại thanh niên độc thân, và bị ép buộc phải “tâm sự” với ai đó.
“Lâu gì mà lâu, tháng trước mới về, kết quả là ghế còn chưa ngồi ấm đã bị kéo đi ăn ở nhà hàng nào đó, em không muốn chịu đựng nỗi khổ này nữa đâu.”
Cuối cùng, sau khi bị anh trai thuyết phục bằng cả lý lẽ và tình cảm, Cố Vũ Giới miễn cưỡng đồng ý về nhà vào cuối tuần.
Cúp điện thoại, cô ấy thở dài và che mặt.
Đến đêm, tiết tấu sinh hoạt của hai người vẫn tiếp tục.
“Hứa Tiểu Tín.” Cố Vũ Giới nổi giận gầm lên.
Hứa Tiểu Tín ngơ ngác ngồi trên giường, chớp chớp đôi mắt vô tội.
“Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi.” Chị đẹp đập mạnh lên bàn, dõng dạc nói từng chữ: “Lau, khô, tóc, rồi, lên, giường.”
Hứa Tiểu Tín vội vã chạy xuống giường, lật tung tìm kiếm khắp nơi, sau đó cầm máy sấy tóc rồi hỏi một cách yếu ớt: “Sấy khô được không?”
***
Sau khi sấy khô tóc, Hứa Tiểu Tín vui vẻ chạy lên giường ngồi bên cạnh Cố Vũ Giới xem tivi.
“Hứa Tiểu Tín.” Giọng của chị đẹp vang lên, dịu dàng hơn lúc nãy nhiều.
“Ừm… hả?”
“Cuối tuần đi về nhà với tôi.”
Hứa Tiểu Tín chắc chắn rằng, đó không phải là một câu hỏi.
“À… ừ… ừ… gặp… gặp… gặp… gặp mặt… cha mẹ… hả?” Hứa Tiểu Tín thật là một đối tượng tốt, nghe đến việc phải ra mắt phụ huynh là trở nên lắp bắp.
Hứa Tiểu Tín biết khá nhiều tin tức về nhà họ Cố. Thế hệ trước là những chiến sĩ cách mạng dũng cảm, đến đời ông cha thì là những nhà lãnh đạo nhân dân, Cố Vũ Giới còn là con ngoan tròn nghĩa của Đảng.
Tại thành phố Y, gia đình họ Cố có vị thế vững chắc trong giới chính trị.
“Nhà cậu… ừm, có súng không?” Hứa Tiểu Tín cúi đầu vẽ vòng tròn, cảm thấy có chút lo lắng, sợ người lớn trong nhà chị đẹp không hài lòng rồi bắn chết mình.
“Cậu… mình đang sống trong xã hội pháp trị đó nha.”
“Hả?” Cố Vũ Giới thật sự không hiểu não của cô hoạt động như thế nào.
