Nhìn bó hồng đỏ thắm trên bàn, Cố Vũ Giới cau mày không kiên nhẫn. Tình huống này đã kéo dài mấy ngày, mỗi khi vào phòng làm việc là lại thấy màu sắc rực rỡ đó, thật khiến người ta bực bội.
Với tư cách là tổng biên tập của tờ báo buổi tối chính thức của thành phố Y, Cố Vũ Giới có văn phòng riêng, người khác không có chìa khóa tự nhiên là không thể vào được.
Hoa được gửi ẩn danh, nhưng Cố Vũ Giới đã có dự đoán trong lòng. Cô ấy thực sự rất phản cảm cách hành xử nửa kín nửa hở này của người tặng.
Xem ra, cuối tuần này về nhà e rằng sẽ lại gặp phiền phức và người mình không muốn thấy.
Gần đến giờ nghỉ giữa trưa, Cố Vũ Giới bước ra khỏi văn phòng để lấy một tập tài liệu, bỗng thấy những cô gái trẻ trong bộ phận biên tập đang ló đầu nhìn về cuối hành lang.
Ở cuối hành lang là Hứa Tiểu Tín mặc bộ vest đen ôm dáng, trên tay là một bó hoa bách hợp. Khi thấy Cố Vũ Giới bước ra, cô liền nheo mắt cười đắc ý.
Hình bóng quen thuộc như vậy suốt 5 năm qua, được ánh sáng trong hành lang phác họa thành những đường nét dịu dàng.
***
Trong văn phòng, Cố Vũ Giới bất lực xoa trán: “Cuối cùng cũng chịu đến rồi à?”
“Thì tôi chỉ sợ cậu nhìn thấy hoa hồng lại mất khẩu vị thôi, tôi vốn chu đáo mà.” Hứa Tiểu Tín nói với vẻ đắc ý.
“Tôi còn chưa mất khẩu vị đâu, hoa hồng đẹp mà, màu sắc cũng rất tươi.” Cố Vũ Giới nhắm mắt lại, miễn cưỡng khen hoa hồng. Dù sao cô ấy cũng đã vứt vào thùng rác, không thấy thì không ảnh hưởng khẩu vị, miễn sao không để Hứa Tiểu Tín đắc ý là được.
Nhưng ngay sau đó, Cố Vũ Giới đã bị kéo vào một vòng tay đầy mùi hương quen thuộc, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của người kia: “Không được thích hoa người khác tặng.”
Khoảnh khắc ấy, thế giới như ngừng lại.
Sự im lặng ấy càng khiến cả hai ngượng ngùng, không ai biết phải nói gì. Lời lẽ dường như trở nên vô nghĩa trước những cảm xúc đang dâng trào.
Cố Vũ Giới vòng một tay qua cổ Hứa Tiểu Tín, tay kia nắm lấy vạt áo sơ mi của cô. Kéo xuống, lại kéo xuống, cho đến khi đôi môi chạm nhau.
Trước khi chia tay Chu Tùng, Cố Vũ Giới đã không ít lần nghĩ đến mối quan hệ giữa mình và Hứa Tiểu Tín. Hai người có một loại mối quan hệ khá mập mờ, không phải người yêu nhưng lại vượt xa tình bạn.
Rốt cuộc, tình cảm này là gì? Dù Cố Vũ Giới đã nhiều lần tự hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không có kết quả.
Cố Vũ Giới vốn không phải kiểu người sẽ vì người khác mà phải ấm ức chịu đựng.
Suy đi nghĩ lại, thôi thì cứ thuận theo ý trời vậy.
Chỉ là bây giờ xem ra, khoảng cách giữa hai người cũng chỉ là một bước nhỏ. Có lẽ từ đầu đã chuẩn bị tư thế ôm ấp như vậy, rồi hôn nhau.
Buông tay, Hứa Tiểu Tín liếm môi cười đắc ý.
Cố Vũ Giới đầy khiêu khích nhìn về phía vạt áo Hứa Tiểu Tín, nơi để lộ ra vùng da thịt trắng nõn.
Rất quyến rũ.
(* Từ khúc này sẽ đổi xưng hô của nhân vật chính.)
Hứa Tiểu Tín theo ánh mắt của chị đẹp nhìn lại người mình, lập tức che kín vạt áo rồi nhảy bật ra, khuôn mặt trắng bệch hiện lên một chút ửng đỏ: “Chị, chị đừng có lại gần nha.”
“Thôi đi, với cái thân hình nhỏ bé của cậu…” Chị đẹp khinh bỉ nhìn Hứa Tiểu Tín, ý tứ trong lời không cần nói cũng biết.
Hứa Tiểu Tín cảm thấy bị đâm trúng điểm yếu, muốn mở miệng phản công. Nhưng nhìn thân hình đẫy đà của chị đẹp đúng là có tư cách khinh thường người khác, cô chỉ có thể ở một bên nghiến răng ken két.
Hai người chỉnh lại quần áo, nạn nhân chủ yếu là Hứa Tiểu Tín, sau đó quyết định cùng nhau xuống nhà ăn tầng dưới giải quyết bữa trưa.
Vừa tìm được chỗ ngồi, Hứa Tiểu Tín liền nghe thấy ai đó gọi tên.
Từ Tiểu Tín hiếm khi lại nhạy cảm như vậy, giọng nói đó nghe thật quen thuộc. Cô quay đầu lại, thấy một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc uốn sóng lớn đang mỉm cười nhìn mình.
“À, chào cô Tô.” Hứa Tiểu Tín nhớ ra người phụ nữ này từng có một thời gian luôn ở bên cạnh mình, sau khi chia tay thì không còn liên lạc nữa.
“Vị này là?” Tô chuyển ánh mắt về phía Cố Vũ Giới, trên mặt là nụ cười thân thiện, nhưng ánh mắt lại mang theo sự dò xét và cạnh tranh.
“Đây là Cố…” Khi Hứa Tiểu Tín giới thiệu, bàn tay của Tô đã đặt lên vai và sắp sửa ôm lấy cô.
Hứa Tiểu Tín vội lùi lại một chút, quay đầu nhìn chị đẹp, ôi chao, khuôn mặt đó cười rạng rỡ đến mức khiến tim Hứa Tiểu Tín đập thình thịch. Cô vội vàng đáp vài câu cho qua chuyện, vừa an ủi vừa tìm cách đuổi khéo Tô. Đến lúc đối phương rời đi, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Buổi tối, hai người cùng nhau về nhà như thường lệ. Khi đi qua một siêu thị, Cố Vũ Giới dừng xe lại, nói muốn vào mua một vài thứ. Hứa Tiểu Tín theo vào, thấy chị đẹp thản nhiên chạy thẳng đến chỗ bán đồ gia dụng mua đồ và thanh toán.
Hứa Tiểu Tín ôm tấm ván giặt nặng trĩu, cố gắng nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Chị định dùng cái này để giặt đồ hả?”
Cố Vũ Giới không thèm trả lời, chỉ nhìn Hứa Tiểu Tín với ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.
Hứa Tiểu Tín muốn khóc mà không có lệ.
Sau đó…
Hứa Tiểu Tín quỳ gối trên ván giặt, vừa kể cho nữ vương thanh lịch đang ngồi khoanh chân trên ghế về những lần tán tỉnh phụ nữ trong quá khứ, vừa lo lắng về hạnh phúc của nửa đời sau của mình.
Nếu nữ vương không vui nữa, liệu còng tay, nến hay roi da… sẽ xuất hiện hay không?
Hu hu, chị đừng để mấy thứ kia xuất hiện nhé! Đây là tâm sự duy nhất của Hứa Tiểu Tín lúc này.
