Năm tư chỉ lên lớp khóa tiếng Anh, hẳn là rất nhẹ nhàng, nhưng có lẽ vì chuyện mẹ bệnh nên tôi lại cảm thấy áp lực vô cùng lớn.
Tôi lúc nào cũng nhớ như in lời mẹ nói: “Khi các con còn bé thì mẹ luôn tự nói với bản thân mình là không được sinh bệnh, bởi vì nếu bệnh sẽ không thể chăm sóc các con, bây giờ thì hai đứa trưởng thành rồi, mẹ dù có bệnh cũng không sợ các con không ai chăm sóc nữa, nhưng điều tiếc nuối là không có cách nào đến dự lễ tốt nghiệp đại học, rồi ngày hai con kết hôn, sinh con.”
Tốt nghiệp của tôi vì một vài nguyên nhân chết tiệt mà vẫn chưa hoàn tất, tôi biết mẹ rất muốn tham gia ngày tốt nghiệp, mẹ mong sẽ được chụp ảnh khi chúng tôi khoát trên mình bộ áo cử nhân. Tôi bối rối, mẹ là một người rất yêu chụp ảnh.
Bởi vì những điều này, cho nên tôi càng cảm thấy thiếu nợ day dứt.
Tôi không có nhiều thời gian cho social, bình thường không phải đến trường học tập thì cũng học tại Y viện, thỉnh thoảng Tiểu Kiệt rảnh rỗi sẽ gọi nó tới thay tôi chăm sóc mẹ, còn tôi về nhà để nghỉ ngơi, sinh hoạt của tôi cứ xoay vòng như thế.
Tôi nghĩ rằng mỗi cuối tuần sẽ là thời gian hạnh phúc nhất, hay nói cách khác là khóa tiếng Anh, tôi có thể thấy lão sư, còn có mỗi lần tan học đều giao bài tập cho nàng, lúc đó nàng sẽ tươi cười. Điều đó làm cho cuộc sống vốn bình thản của tôi thêm chút sắc màu.
Tiểu Kiệt dăm ba lần hỏi tôi về tình hình gần đây với ‘Mỹ nữ lão sư’, tôi chỉ có thể nói cho nó rằng kỳ thực ngoài mỗi cuối tuần phải nộp bài tập cho nàng, lúc đó nói thêm vài chuyện liên quan tới bài học, còn lại thì chỉ như người xa lạ, như vậy mà thôi.
Mãi cho đến khi tôi nhận được email của nàng:
“Dear Patricia,
Please contact with me as soon as possible, I receive some document about your graduation from the school.
Frances Shih ”
(Gởi Patricia,
Xin vui lòng liên hệ với tôi càng sớm càng tốt, tôi nhận được một số tài liệu về việc tốt nghiệp của em từ nhà trường.
Frances Shih )
Khi tôi thấy tin của lão sư gởi tới hộp thư mình, lập tức có loại tâm tình ‘Đã chờ mong lại sợ bị thương tổn’* xuất hiện, nhưng khi biết đó là điều liên quan tới chuyện tốt nghiệp của mình, tôi thực không cười nổi.
[*Cảm giác hồi hộp chờ mong.]
Nhất định tôi phải tốt nghiệp.
May mắn, ngày mai sẽ có khóa tiếng Anh, tan học rồi đi tìm lão sư chắc sẽ không quá muộn.
Vì vậy tôi gởi tin nhắn trả lời, nói rằng khi kết thúc giờ học ngày mai sẽ đi tìm nàng.
Trước khi ngủ tôi có nói chuyện này với Tiểu Kiệt, nó tựa hồ còn ‘chờ mong’ cùng lão sư ‘gặp mặt’ hơn cả tôi..
Bản thân tôi hình như không có cảm giác gì đặc biệt, tôi chỉ lo lắng mình có thể tốt nghiệp hay không mà thôi.
Khóa học ngày hôm sau, lúc lão sư điểm danh cũng thuận tiện nhắc tôi hết giờ nhớ ở lại.
Tôi gật đầu, nàng bắt đầu vào bài học.
Khi chuông tan học vang lên, vẫn đang có tốp năm tốp ba học sinh hỏi chuyện với nàng, còn tôi vẫn im lặng dọn đồ chờ đợi.
“Xin lỗi, để em đợi lâu.” Khi mọi người đều đi, nàng mới dọn xong đồ đạc, cười nói với tôi.
‘Không sao, rất tốt.’ Đây là lần đầu tiên hai chúng tôi đơn độc nói chuyện.
“Năm nay em muốn tốt nghiệp sao?” Nàng hỏi.
‘Vâng, em không muốn kéo dài nữa.’ Tôi thành thật trả lời.
“Mấy hôm trước nhà trường có gởi cho tôi một email, nói rằng họ vẫn chưa nhận được điểm kiểm định thành tích tốt nghiệp tiếng Anh của em, tôi nghĩ nên hỏi rõ em một chút.” Lão sư nhìn tôi.
‘Hẳn là em đã thi hồi năm nhất, lần thi tiếng Anh đầu tiên không được chấp nhận sao?’ Tôi hỏi lão sư.
“Em thi qua rồi? Thế thì sao có thể như vậy? Sau lần đó em có việc gì à?” So với tôi thì nàng còn tỏ ra lo lắng hơn.
Tôi lắc đầu.
“Vậy em theo tôi về phòng làm việc một chút, để tôi xem vấn đề nằm ở đâu.” Nàng cầm lấy đồ đạc của mình rồi đi ra phòng học.
‘Ah được, lão sư, để em giúp cô cầm đồ.’ Tôi đi theo sau nàng, đòi cầm giúp đống giáo trình và bài tập đầy trên tay nàng.
“Cảm tạ.” Lão sư không cự tuyệt, để tôi cầm phần lớn giáo trình.
Khoảng khắc tôi nhận đồ trên tay nàng thì tay tôi đụng phải tay lão sư, trong nháy mắt đó tôi đã sửng sốt, phát hiện bản thân muốn nắm bàn tay này.
“Làm sao vậy?” Nàng xoay người hỏi khi tôi đột ngột dừng lại.
‘Không có.’ Nhanh chóng đuổi theo.
…
“Tôi thấy trong học số* của em thì năm nay hẳn đã là năm thứ năm rồi, đúng không?” Nàng chủ động mở ra trọng tâm câu chuyện.
[*học số: là số hiệu để nhà trường quản lí học sinh, ví dụ số 20140602, thì 2014 là năm nhập học, 06 là lớp học, 02 là số thứ tự trong lớp.]
‘Ah, bởi vì tôi không học tiếng Anh ở năm nhất, nên phải học lại.’ Tôi thành thật trả lời.
“Thế nhưng tôi có xem qua bài tập của em, nhận xết thấy trình độ tiếng Anh rất không tệ a, thế nào lại bị điểm liệt?” Nàng tiếp tục hỏi.
‘Là vì em trốn khóa quá nhiều, giáo viên khó chịu, thì vậy thôi.’ Tôi nói.
“Sao thích trốn khóa quá vậy?” Nàng cười hỏi tôi.
‘Thực ra là hồi đó còn chưa hiểu chuyện, không thích giáo viên thì cứ trốn khóa, cho nên bây giờ nhận lấy báo ứng rồi.’ Tôi cũng cười nói.
“Thế sao? Vậy đăng ký học tôi là báo ứng à?” Nàng bắt lỗi ngôn ngữ hỏi tiếp.
‘Không phải không phải, ý em nói là học đến năm thứ năm chính là báo ứng, không liên quan đến lão sư đâu.’ Tôi vội vàng giải thích.
“Ha hả, chọc em thật thú vị.” Nàng cười đến hài lòng.
‘Oh…’ Tôi chẳng biết nói cái gì.
Bất tri bất giác đã đi đến phòng làm việc của nàng.
“Mấy thứ này cứ đặt trên sô-pha là tốt rồi.” Nàng mở cửa, đi mở máy vi tính.
Phòng làm việc của lão sư rất ngăn nắp sạch sẽ, vừa vào cửa sẽ thấy ngay bên tay phải là mọt giá sách, đối diện nó là một bộ sô-pha dành cho ba người, trước sô-pha là một bàn trà nhỏ được trải khăn bàn, còn bày ra một bình hoa nhỏ. Bàn làm việc cũng rất chỉnh tề, ngoại trừ phạm vi máy tính thì mọi thứ xung quanh, mặc kệ là sách, giaó trình hay bài tập, bài thi đều rất ngay ngắn có trật tự.
“Thế nào? Làm gì đứng một chỗ thế?” Nàng buông đồ đạc ra, nhìn tôi hỏi.
‘Không có gì, phòng làm việc của cô thật gọn gàng.’ Tôi nói
“Đó là tôi đã dọn trước, rất lâu rồi nó mới được như vậy.” Lão sư nói.
‘Vậy em thực sự vinh hạnh mới được đến tham quan phòng làm việc của cô.’ Hình như tôi không khẩn trương như mình nghĩ.
“Đúng vậy… ah, trường học nói là cần thành tích trong ba năm trở lại đây, thoạt nhìn hình như em đã quá thời hạn.” Lão sư nhìn tôi nói.
‘Vậy có kịp bổ sung không?” Tôi có chút khẩn trương.
“Có thể, nhưng em muốn thi phần nào?”
‘Em không biết…’ Tôi thành thực trả lời.
“Sau này có nghĩ ra nước ngoài không?” Nàng hỏi tiếp.
Tôi gật đầu.
“Vậy TOEFL hoặc GRE, chọn một đi.” Lão sư nhìn tôi nói.
‘Em chắc sẽ không ra nước ngoài sớm đâu.’ Tôi nghĩ tới mẹ mình trong bệnh viện.
“Oh? Vì sao?” Lão sư nghi hoặc hỏi.
‘Trong nhà có chút chuyện khiến em không thể lập tức xuất ngoại học tập.’ Tôi không thích nói chuyện về mẹ cho người ngoài.
“Ah, thế sao, vậy em cứ thi TOEIC được rồi, TOEIC rất đơn giản, chỉ là hơi nhiều câu hỏi một chút.” Lão sư không có hỏi nhiều.
‘Được, em biết rồi, cảm tạ.’ Tôi cười.
“Tư liệu học TOEIC thì dễ tìm, có muốn tôi tìm giúp không?” Nàng cũng cười hỏi lại.
‘Không cần, em có thể tự tìm được, cảm tạ lão sư.’ Tôi thực sự không muốn làm phiền nàng quá nhiều.
“Vậy thì cố gắng lên! Có chuyện gì thì có thể hỏi tôi.” Nàng cười thực rất đẹp.
‘Uhm, cảm ơn! Vậy em đi trước.’ Tôi đột nhiên không biết nên nói cái gì với nàng nữa, vả lại cũng thấy thời gian không còn sớm, cũng phải nhanh vào bệnh viện với mẹ.
“Được.” Nàng đứng lên giúp tôi mở cửa.
‘Lão sư, tạm biệt.’ Tôi ra cửa, thuận tiện đóng lại thật nhẹ nhàng.