Hoa Trên Mây
  1. Hoa Trên Mây
  2. Tôi Dựa Vào Rút Thẻ Để Tích Trữ Hàng Hóa Và Nuôi Con Trong Thế Giới Phế Thổ
  3. Chương 15
Trước đó
Tiếp theo

Chương 15

Mạc Thư Ngữ hoảng hốt lùi lại vài bước, nép người phía sau Trương Văn. Dù sao Trương Văn cũng là đồng nghiệp cùng khoa Cấp cứu với cô, trong tình cảnh này ngoài việc tự bảo vệ mình, cô chỉ còn cách đặt chút niềm tin vào anh ta.

Trương Văn đứng chắn trước mặt Mạc Thư Ngữ, thấp giọng quát: “Đến nước này rồi mà cậu còn có tâm tư nghĩ mấy chuyện đó sao? Nếu chúng ta không nhanh tìm cách thoát ra, thì cho dù zombie không giết, chúng ta cũng sẽ chết đói ở đây thôi.”

“Đúng thế, bác sĩ Trương. Chính vì vậy tôi mới đề nghị, trước khi chết thì cứ tận hưởng một phen đi. Đừng tưởng tôi không biết, cả khoa đều kháo nhau rồi — cậu chẳng phải vẫn thích bác sĩ Tiểu Mạc sao? Chỉ biết làm kẻ theo đuôi thì được gì chứ? Để tôi lên trước, rồi cậu theo sau. Tha hồ mà nếm thử mùi vị của ‘nữ thần’ trong lòng cậu.” Nói đến đây, ánh mắt Hứa Hùng Uy đã đỏ ngầu, hoàn toàn mất hết lý trí.

Nghe vậy, lúc đầu Trương Văn còn thấy căm phẫn, nhưng càng nghĩ lại càng thấy lời của Hứa Hùng Uy… không phải là không có lý. Hắn ta tự nhận mình diện mạo tầm thường, thậm chí ngay cả “tỏ tình” cũng chưa bao giờ dám nghĩ tới, nhiều lắm chỉ dám âm thầm mến Mạc Thư Ngữ từ xa. Thế giới bây giờ đã loạn đến mức này, ngay cả luật pháp cũng chẳng còn ý nghĩa. Dù hắn ta có làm gì cùng với Hứa Hùng Uy, thì ai sẽ còn ở đây để truy cứu? Ngoài kia vốn đã toàn là quái vật cả rồi.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Trương Văn lập tức thay đổi. Hắn ta quay người, ánh mắt nhìn thẳng vào Mạc Thư Ngữ.

Mà Mạc Thư Ngữ, ngay khi thấy Trương Văn rơi vào trầm mặc, liền vội vàng lùi lại bốn, năm bước, ép sát cả người vào bức tường sau lưng. Trong lòng cô dâng lên sự tuyệt vọng — thà rằng bước ra ngoài để bị quái vật xé xác, còn hơn phải chịu nỗi nhục này.

Dẫu vậy, cô vẫn cố gắng cất lời khuyên nhủ: “Trương Văn, đừng nghe hắn ta xúi bậy. Giờ chỉ mới có bệnh viện chúng ta thành thế này thôi, bên ngoài thế nào còn chưa rõ. Anh là người tốt, đừng có làm chuyện dại dột.”

“Người tốt à? Ha! Cho tôi tấm ‘thẻ người tốt’ phải không? Bác sĩ Mạc, tôi biết ít nhất có năm, sáu người đang theo đuổi cô. Trong số đó còn có cả mấy cậu ấm con nhà giàu, mấy ông tổng giám đốc từng đến tận nơi đón cô tan ca, đúng không? Còn tôi, Trương Văn, trong mắt cô từ đầu đến cuối chỉ là một đồng nghiệp tầm thường. Cô chưa từng một lần nhìn tôi cho ra hồn.” Vừa nói, hắn ta vừa bước từng bước chậm rãi áp sát về phía Mạc Thư Ngữ.

Mạc Thư Ngữ lắc đầu lia lịa, vừa run rẩy vừa tiếp tục lùi lại: “Anh bình tĩnh lại đi… Chuyện gì cũng có thể thương lượng được…”

“Có gì phải thương lượng chứ? Được thôi, cô để tôi ngủ với cô ngay bây giờ. Omega của tôi, tất nhiên tôi sẽ bảo vệ.” Trong tận thế, mặt tối xấu xa nhất của bản tính con người bị phóng đại đến cực điểm. Đặc biệt trong tình cảnh nguy hiểm tột cùng này, Trương Văn – kẻ vốn dĩ luôn trầm lặng ít nói – cuối cùng cũng để lộ ra những suy nghĩ nhơ bẩn, ghê tởm nhất, vốn bị hắn chôn giấu sâu tận đáy lòng.

“Đừng… đừng lại gần tôi!” – Mạc Thư Ngữ sắc mặt tái nhợt, lùi dần về sau. Cô nghiến chặt răng, vì khi vừa rồi hoảng loạn né tránh, cô không kịp mang theo bất cứ vật phòng thân nào. Trong phòng thuốc thì toàn là dược phẩm, chẳng có thứ gì để tự vệ. Nếu Trương Văn còn tiến thêm một bước, cô chỉ còn cách mở cửa lao ra ngoài, cam chịu ném mình cho bầy quái vật ăn thịt.

“Bác sĩ Mạc, đừng né nữa. Tôi cũng muốn biết ‘đoá hoa cao ngạo’ của bệnh viện chúng ta rốt cuộc có mùi vị thế nào.” – Trương Văn nói rồi lại bước thêm một bước, ánh mắt đỏ ngầu đầy dục vọng.

Hứa Hùng Uy và Từ Tuấn cũng đồng loạt sấn lại, ánh mắt dán chặt vào thân thể Mạc Thư Ngữ. Trong số năm người, Omega còn lại là Trịnh Huệ Trung, vì ngoại hình tầm thường, lúc này chẳng ai buồn ngó tới.

“Đúng đó, bác sĩ Mạc. Bệnh nhân có nhu cầu, bác sĩ các người chẳng phải phải đáp ứng sao? Mau lại đây đi. Chúng tôi ba Alpha, nhất định sẽ ‘chiêu đãi’ cô tử tế. So với việc bị quái vật xé xác ngoài kia, ở lại với chúng tôi chẳng phải tốt hơn nhiều sao?” – Hứa Hùng Uy gằn giọng, bước chân lộ rõ sự nôn nóng.

Mạc Thư Ngữ nhìn ba gã đàn ông đang từng bước ép sát mình, lòng tuyệt vọng trào dâng. Cô không ngừng lùi về phía cánh cửa, chuẩn bị liều chết lao ra.

Ngay lúc đó, cánh cửa nối từ phòng thuốc sang văn phòng bên trong bất ngờ bị đá tung ra.

Lâm Nhiễm, tay cầm đường đao, lạnh lùng bước ra.

Vừa rồi, cô vẫn cố tình chưa động thủ, chỉ đứng trong văn phòng quan sát để xác định xem trong phòng thuốc có những ai. Đến khi nghe được những lời bỉ ổi, ghê tởm của ba gã đàn ông kia, Lâm Nhiễm lập tức nhấc chân, một cú đá tung cửa. Trong lúc âm nhạc của hệ thống còn vang ầm ầm khắp toà nhà, tiếng động cô tạo ra sẽ không thu hút zombie bên ngoài, nhưng lại đủ khiến ba gã trong phòng giật nảy người, mặt cắt không còn giọt máu.

Vốn dĩ Lâm Nhiễm chẳng định xen vào chuyện của họ, bởi thời gian của cô không dư dả. Nhưng nếu muốn tiến sâu vào bệnh viện, cô chỉ có hai lựa chọn: hoặc quay lại trèo qua cửa sổ như trước, hoặc xuyên qua phòng thuốc này. Thế thì, thẳng thắn mà nói, đá cửa xông thẳng vào là tiện nhất.

Cô đứng ngay cửa, tay nắm chắc chuôi đao, ánh mắt lạnh lùng quét qua ba người đàn ông. Trong đó, gã đeo kính mặc blouse trắng, tóc rẽ ba-bảy bóng loáng, bề ngoài có vẻ nho nhã. Còn lại hai gã mặc áo bệnh nhân: một gã đầu húi cua lởm chởm, gã kia thì nhuộm đỏ tóc, ăn mặc chẳng khác nào lưu manh ngoài xã hội.

“Con mẹ nó, dọa chết ông rồi! Mày từ đâu chui ra thế?” – gã tóc đỏ, Từ Tuấn, ôm ngực thở hổn hển, trợn mắt hỏi.

“Đương nhiên là từ văn phòng trong kia đi ra rồi, đồ ngu. Bản thân còn lo giữ mạng không xong, thế mà đầu óc vẫn toàn mấy cái ý nghĩ bẩn thỉu, thật là hết nói nổi.” – Lâm Nhiễm bước thêm vài bước, giọng mỉa mai mắng thẳng.

“Mày… mày chửi ai đó? Ông đây vốn sống không nổi nữa, mày muốn chết chung với tao đúng không?” – Hứa Hùng Uy tức giận quát lên.

Khóe môi Lâm Nhiễm khẽ nhếch thành một nụ cười lạnh. Với cái sức chiến đấu của ba gã này, cô hoàn toàn không hề xem trọng. Để giải quyết chúng, nhiều nhất cũng chẳng cần đến năm phút.

Ánh mắt cô lướt qua gã bác sĩ đeo kính, rồi dừng lại ở người phụ nữ đứng sau hắn. Khi tầm nhìn chạm nhau, Lâm Nhiễm khẽ hỏi: “Cô là bác sĩ ở đây sao?”

Mạc Thư Ngữ vừa thấy người trước mặt là Lâm Nhiễm, theo phản xạ lập tức rời khỏi kệ thuốc, chạy nhanh về phía cô. Dù Lâm Nhiễm trước kia cũng từng khiến cô có chút khó chịu, nhưng mấy ngày gần đây thái độ đã thay đổi rất nhiều. Quan trọng nhất, Lâm Nhiễm tuy là một Alpha, nhưng ít ra là nữ Alpha, so với việc bị nhốt chung với ba gã Alpha đực kia thì rõ ràng còn đáng tin hơn.

Thấy Mạc Thư Ngữ lao về phía Lâm Nhiễm, Hứa Hùng Uy tức thì gào lên chửi rủa, vừa chạy đuổi theo: “Còn ngây ra làm gì? Con dê béo tới miệng mà để tuột mất, mau đuổi theo!”

Nghe hắn hô, Trương Văn và Từ Tuấn cũng hoàn hồn lại, lập tức tản ra chặn đầu, muốn bao vây Mạc Thư Ngữ.

Nhưng Lâm Nhiễm đã sớm hành động. Ngay khi Mạc Thư Ngữ băng qua dãy kệ thứ ba, cô liền lao tới chuẩn xác, một tay kéo cô ấy về phía mình, để cô đứng sau lưng mình.

Thực ra ban đầu, Lâm Nhiễm chỉ định “tiện tay” phá hỏng trò bẩn thỉu của mấy gã này, chứ cũng chẳng có ý định xen vào sâu. Trong tận thế, loại chuyện này quá nhiều, cô không phải anh hùng cứu thế, cũng chẳng có khả năng lo cho tất cả. Bản thân chỉ có thể quản mạng sống của mình. Còn kẻ khác sống chết thế nào, cô vốn không bận tâm.

Có điều, Mạc Thư Ngữ lại là hàng xóm của cô. Trước đây khi nhà cô sửa sang quá giờ gây ồn, đối phương cũng chẳng hề than phiền. Xem như cô nợ Mạc Thư Ngữ một nhân tình, giờ ra tay coi như trả lại.

Trong lúc Lâm Nhiễm đang suy nghĩ, ba gã Alpha đầu óc toàn dục vọng đã hoàn toàn mất đi lý trí cũng đồng loạt tiến lại gần. Chúng dừng cách Lâm Nhiễm chừng năm bước, ánh mắt lóe lên sự do dự. Dù sao, nhìn thấy con dao sắc bén trong tay Lâm Nhiễm, chúng cũng không ngu ngốc đến mức lao vào liều mạng ngay lập tức.

“Thế nào? Cô còn muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân chắc? Nếu tôi là cô, đã sớm ngoan ngoãn đầu hàng rồi. Đừng tưởng có cây đao trong tay thì ngon lành. Chúng tôi là ba Alpha nam, muốn xử lý cô chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Bây giờ giao bác sĩ Tiểu Mạc ra đây, đợi bọn tôi ‘chơi’ xong, có khi còn cho cô một phần, để cô cũng được hưởng tí lợi.” – Hứa Hùng Uy cười nhe răng, ánh mắt gian tà dán chặt vào người Mạc Thư Ngữ sau lưng Lâm Nhiễm.

“Đúng đấy. Dù sao chúng ta ai cũng thích cô ta, thì lần lượt từng người một, có sao đâu. Cần gì phải đánh nhau chém giết làm gì cho mệt?” – Từ Tuấn cũng hùa vào, giọng điệu bỉ ổi.

Lòng Mạc Thư Ngữ nghe mà càng lúc càng lạnh lẽo. Đúng vậy, Lâm Nhiễm cũng là một Alpha. Về bản chất, cô khác gì ba gã đàn ông kia đâu? Trước kia Lâm Nhiễm cũng từng có ý với mình. Liệu lần này cô ấy có thực sự giúp đỡ, hay là sẽ quay sang cùng bọn họ chèn ép mình?

Trong vô thức, Mạc Thư Ngữ lùi về sau thêm hai bước. Ngay lúc ấy, phía trước vang lên tiếng cười khẽ đầy khinh miệt: “Các người tưởng ai cũng giống như mình sao? Mất hết cả mặt mũi, đến nước này rồi mà trong đầu vẫn toàn mấy chuyện bẩn thỉu. Loại như các người, chết trong miệng lũ zombie mới là đáng kiếp.”

“Zo… zombie? Ý cô là mấy con quái vật ngoài kia là zombie thật sao? Giống như trong phim ấy à?” – Trương Văn run rẩy, cả thân người khẽ phát run.

“Đúng thế.” – Lâm Nhiễm nhếch môi khinh thường. – “Ba người các ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Nếu muốn động thủ thì lên cả thể cho xong, còn không thì cút ngay, đừng chặn đường.”

“Mẹ kiếp! Mày… mày tưởng bọn tao không dám động vào mày chắc?” – Hứa Hùng Uy rống lên, từ sau kệ hàng kéo ra một chiếc ghế gỗ, giơ lên định nện thẳng xuống đầu Lâm Nhiễm.

Lâm Nhiễm không hề né tránh, đường đao giương trước ngực. Chỉ nghe “rầm” một tiếng, thanh đao đã chém vụn chiếc ghế gỗ. Thế nhưng thế đao không hề dừng lại, tiếp tục lao thẳng về phía Hứa Hùng Uy. Cùng lúc đó, cô tung thêm một cú đá mạnh.

Một tiếng kêu thảm thiết vang dội trong phòng.

“Á… đau chết tao rồi! Mày… mày thật sự dám xuống tay với tao?!” – Hứa Hùng Uy ngã lăn cách Lâm Nhiễm chừng năm, sáu bước, tay ôm chặt lấy ngực, ánh mắt hoảng loạn không dám tin. Hắn hoàn toàn không ngờ Lâm Nhiễm lại thực sự ra tay. Máu tươi tuôn trào từ lồng ngực, khiến khuôn mặt hắn trắng bệch vì kinh hãi.

“Không… không thể nào… Bác sĩ Trương, cậu là bác sĩ mà? Cứu tôi đi, cầu xin cậu cứu tôi, tôi không muốn chết… tôi không thể chết được… Cô ta… cô ta thật sự dám…” – Giọng hắn run rẩy, vừa ho sặc sụa vừa cầu cứu, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.

Hứa Hùng Uy còn muốn nói thêm điều gì, nhưng cơn đau dữ dội khiến hắn chẳng thốt nổi một lời. Máu vẫn không ngừng tuôn, chỉ còn những tiếng rên gấp gáp.

Trương Văn và Từ Tuấn thì hoàn toàn chết lặng. Chúng vốn nghĩ cùng lắm Lâm Nhiễm chỉ dọa dẫm, hoặc cùng lắm là xô xát đôi chút. Ai ngờ cô thật sự dám xuống tay, hơn nữa ra tay vô cùng quyết đoán.

Lâm Nhiễm đưa ánh mắt lạnh như băng quét qua hai người, giọng đều đều nhưng chất chứa sát khí: “Còn hai người thì sao? Muốn tôi ra tay, hay tự lăn xa ra chỗ khác?”

“Đại tỷ… đừng kích động, đừng kích động mà. Đừng nhìn tôi tóc đỏ thế này, chứ tôi thật sự không phải dân xã hội đen gì đâu. Vừa nãy tôi chỉ lỡ mồm nói bậy thôi. Tôi… tôi đâu biết bác sĩ Mạc là Omega của chị. Nếu biết thì tôi nào dám chọc. Đại tỷ bớt giận, tôi… tôi cút ngay đây.” – Từ Tuấn hoảng loạn như ruồi mất đầu, chẳng biết chạy đi hướng nào.

Lâm Nhiễm lạnh lùng giơ đường đao, chỉ thẳng về phía hắn: “Cút ra cửa sổ đứng đó, nhanh lên!”

Nói xong, cô lại xoay mũi đao chỉ thẳng về phía Trương Văn: “Còn cả mày. Mau đi, nhanh! Tính khí tao vốn chẳng tốt đẹp gì đâu. Tao không thích phải lặp lại mệnh lệnh đến lần thứ hai.”

 

Trước đó
Tiếp theo

Thảo luận

Trả lời Hủy

Bạn phải Đăng ký hoặc Đăng nhập để viết bình luận.

Thẻ:
Dị năng, mạt thế, ngọt, Nhẹ nhàng, Phế thổ, Sảng

Website Hoa Trên Mây – Đọc truyện online, đọc truyện chữ, tiểu thuyết, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ BHTT một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị từ máy tính, thiết bị di động, máy tính bảng.

 

Điều khoản dịch vụ | Chính sách bảo mật | Thông tin bản quyền | Hướng dẫn sử dụng | Liên hệ

DMCA.com Protection Status

  • Trang chủ
  • Danh sách
  • Giới thiệu
  • Hướng dẫn Donate để đọc truyện
  • Mua điểm

© 2022 hoatrenmay.com Inc. All rights reserved
Design by mr.tiendatdinh

Đăng nhập

Dùng tài khoản Facebook
Dùng tài khoản Google

Quên mật khẩu?

← Quay lại Hoa Trên Mây

Đăng ký

Đăng ký thành viên ngay hôm nay để đọc full các truyện BHTT HOT nhất tại Hoa Trên Mây.

Dùng tài khoản Facebook
Dùng tài khoản Google

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lại Hoa Trên Mây

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên đăng nhập hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lại Hoa Trên Mây